You are currently browsing the category archive for the ‘Other’ category.

Bài viết của PGS,TS. Phạm Duy Nghĩa, đăng trên http://phamduynghia.blogspot.com

ĂN Ở VỚI ĐỒNG TIỀN
Chuyện tiền nong thường khó nói. Khi ta nghèo, tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống, thoảng qua nhanh đâu còn thời giờ để nghĩ ngợi làm gì. Khi ta có chút của ăn của để, tiền ở lại với ta lâu hơn, ấy là lúc ta tập nghĩ tới cách ứng xử với đồng tiền. Từ một xứ nghèo, vươn lên kiếm lấy đồng tiền là nhu cầu rất tự nhiên và chính đáng, song cách ứng xử tiêu dùng tiền ấy có thể cũng là chuyện nên bàn.
Dịp Năm mới, nhớ cũ để hiểu mới, người ta thường nghĩ đến ông bà tổ tiên và nhìn về tương lai con cháu. Lửa cháy thấp thoáng những đồng tiền âm phủ, vàng mã, và cháy cả những đô-la, euro âm phủ. Trần sao âm vậy, chưa đủ niềm tin vào đồng tiền quốc gia, người ta mong gửi đến cho người âm thế những tích trữ tài sản bằng ngoại tệ, bằng nhà đất, bằng vàng. Ứng xử với đồng tiền, việc lớn nhất trong quản trị một quốc gia là giữ gìn niềm tin của dân chúng vào giá trị của đồng nội tệ và những thiết chế in ra và lưu chuyển đồng tiền ấy.
Nói cách khác, chống lạm phát, giữ lấy giá trị tiền Việt Nam cũng là góp phần giữ lấy uy tín cho chính quyền. Một trong những nguyên nhân đáng kể gây nên lạm phát là sự vung phí đầu tư công, tiêu sài khó kiểm soát tiền dân qua những dự án của nhà nước, qua những tổng công ty và tập đoàn quốc doanh. Kiểm soát nợ nước ngoài, công khai ngân sách, thắt chặt hơn sự giám sát đa dạng của cơ quan dân cử, của báo chí, của kiểm toán nhà nước và các tổ chức xã hội dân sự đối với những người có quyền tiêu dùng tiền dân có lẽ nên là ưu tiên số một trong ứng xử với tiền dân. Khuyến khích quốc doanh, chúng ta khuyến khích tiêu sài tiền dân bởi những nhóm người có quyền lực. Nếu không bị kiểm soát, quyền lực dễ bị lạm dụng, một lớp váng giàu lên nhanh chóng bởi chính sự lừng khừng trong tư duy đề cao công hữu của những người lãnh đạo đất nước chúng ta.
Nghĩ đến con cháu, đất đai rừng biển núi sông này đâu chỉ của riêng thế hệ chúng ta, con cháu và những thế hệ chưa ra đời cũng có quyền được dự phần vào di sản chung ấy của cha ông để lại. Không còn là vô tận, nếu một tỉnh đã có hơn 50 dự án thủy điện thì rừng cũng mất mà cái cảm giác được sống yên ổn không bị lũ cuốn trôi có khi cũng không còn. Khắt khe với sử dụng của công còn có ý nghĩa nữa đó là phải dè sẻn với tiền dành cho con cháu, nếu chúng ta không muốn hổ thẹn là một thế hệ đã hăng hái bán rẻ tài nguyên, ăn hết cả phần của những thế hệ tương lai.
Nhìn lại mình và nghĩ đến con cháu, tài nguyên thiên nhiên rồi sẽ khan cạn, nguồn lực lớn nhất còn lại chắc sẽ là nguồn lực con người. Những thế hệ người trẻ tuối ấy phải được tự tin, học cách ứng xử linh hoạt trong một thế giới biến đổi, trong đó có việc học cách ứng xử với đồng tiền. Bên cạnh học chữ, học làm người, biết đâu học cách kiếm và dùng tiền một cách chân chính, văn minh có thể cũng nên là một nội dung của nền giáo dục nước ta.
Một thuở chúng ta cùng nghèo, xấu đều hơn tốt lỏi, người giàu có khi bị đám đông hiềm nghi, đố kỵ. Một thuở chúng ta sống theo bao cấp, có được vị thế và quyền lực trong bộ máy nhà nước và các mối quen thân có khi quan trọng hơn cả tiền. Từ chỗ chỉ là phương tiện thanh toán, rồi một ngày chợ đen bỗng hóa thị trường, tiền trở về như một quyền lực xã hội, công khai và ngạo nghễ. Sự thay đổi lớn lao ấy có vẻ như chưa kịp được tiêu hóa bởi xã hội chúng ta.
Đề cao tinh thần cống hiến với những lý tưởng cao quý, đôi khi coi thường vật chất, chúng ta dị ứng với chủ nghĩa cá nhân và nhiều hay ít thiếu thiện cảm với những ai đề cao việc kiếm tiền. Song người không dè sẻn với tiền của mình, không khôn ngoan làm cho từng đồng của mình sinh sôi nảy nở, thì khó có thể là người biết lo liệu; không lo liệu được cho chính mình thì cũng khó có thể lo được việc cho xã hội.
Miếng bánh có đủ lớn mới những mong tới việc chia phần. Một thân thể đủ sức khỏe mới mong được mở mang trí tuệ và bồi bổ đời sống tâm linh. Một thế kỷ trước nhiều nhà nho thức thời theo Đông kinh nghĩa thục đã dũng cảm xếp bỏ cuộc tranh luận kinh viện “hằng sản hay hằng tâm” để du nhập Tây học, lập hội kinh doanh. Một trăm năm sau, cơ hội đuổi kịp các quốc gia láng giềng ngày càng hẹp lại, chúng ta quả không còn nhiều thời gian để thu mình trong thế giới của những lý tưởng xa xôi. Thị trường và quyền lực của tiền bạc đã len lỏi tới những bữa cơm tối của từng gia đình người Việt. Đối mặt với quyền lực ấy, tập cho những thế hệ tương lai làm quen với giá trị của đồng tiền, giúp họ tự tin học cách kiếm tiền một cách chân chính và ứng xử khôn ngoan với đồng tiền kiếm được có thể cũng thuộc trách nhiệm của thế hệ chúng ta.

_____________________________________________

TẢN MẠN VỀ XỨ VÔ TÌNH
Khỏi phải nói, người xứ ta thật vô tình, thường cứ cái gì thấy tiện thì làm. Phố phường đông đúc, giữa năm ngoái chính quyền thủ đô ra quyết định bịt các ngã tư, biến Hà Nội thành một đô thị kỳ dị nhất hành tinh. Thì cũng thế, ở phương Nam, người nước ta tiện thể chữa luôn cái vỉa hè, giúp xe máy khi cần có thể vọt lên tranh phần đường của người đi bộ.
Từ nhỏ nhìn ra việc lớn, một quốc gia với hơn 80 triệu dân mà có tới 63 chính quyền cấp tỉnh với 63 chi nhánh ngân hàng nhà nước, 63 cơ quan công an, 63 đài truyền hình, những bộ máy và cách tổ chức hao hao giống nhau. Từng chiếc đũa mỏng manh dễ bị bẻ gãy, ai sẽ lo giữ mái nhà chung. Các nhà đài chia nhau tần số, phân tán tài nguyên nhưng thiếu năng lực và thiết bị. Chẳng ngạc nhiên phim Hàn, phim Trung Quốc và văn hóa nước ngoài thừa cơ đổ bộ vào nước ta, lặng lẽ và lan rộng đến mức trẻ con sinh ra có khi được đặt tên tựa như minh tinh màn bạc nước ngoài.
Chẳng nghĩ ngợi, chúng ta lặng thinh chấp nhận giá sữa, giá xe cao hơn nhiều lần so với chợ thế giới trong khi chúng ta nghèo. Ai được ưu đãi kích cầu, ai xuất khẩu mà nắm giữ hàng tỷ đôla, ai nắm giữ tài nguyên, ai hưởng lương tiền tỉ mà điều hành các doanh nghiệp quốc doanh lỗ nhiều lãi ít. Luật pháp nước ta ghi nhận rằng quốc doanh là trụ cột, rằng người lao động, người tiêu dùng yếu thế sẽ được bảo vệ. Chỉ có điều luật pháp có đâu đơn giản như công tắc điện, cứ bật lên thì sáng và tắt đi thì tối. Nếu không được kiểm soát thì tiền dân vung phí, quốc doanh nắm giữ độc quyền mà hạn chế dân doanh, lợi dành cho một nhóm ít người mà hại trải đều cho cả quốc gia. Nếu không yêu mến cạnh tranh thì chúng ta không thể tấn công độc quyền, người tiêu dùng trở thành món mồi cho các tập đoàn tư bản thừa cơ xâu xé.
Công nghiệp và đô thị hóa, nông dân mất đất cắm dùi và trở nên bơ vơ ở cái nơi một thuở đã là quê cũ của mình. Lạm phát và tăng giá, ráo mồ hôi hết tiền, công nhân chỉ còn biết đến ca kíp, ai sẽ chăm lo cho cuộc sống tinh thần và con em của họ. Con nhà giàu trốn trường Việt Nam tìm đến các trường quốc tế. Bệnh viện bình dân xưa đã chia thành hai hạng, hạng dịch vụ mát lạnh dành cho người có tiền và hạng la liệt còn lại dành cho người nghèo.
Một xứ vô tình, chúng ta tin ở chính quyền, song như người ta thường bảo chính quyền đâu có phải thánh thần, người giàu và có cơ hội thường tự lo được cho mình, chính quyền đáng ra phải lo cho người nghèo. Sốt sắng vì các dự án đầu tư, có tỉnh nào sốt sắng lo cho người dân bị giải tỏa và di dời. Người ta bảo chính quyền là của người dân, nhất là của dân nghèo, thì những người dân ấy phải tham gia và giám sát tích cực, phải khắt khe hơn với chính quyền. Từ buông xuôi vô tình vươn tới những công dân giám sát tích cực, những người dân ấy cần phải học cách tự tổ chức để nói được lên tiếng nói đa dạng của mình. Vì đâu ở nơi kia người ta xây nên lũy, nên thành; vì đâu ở những xứ vô tình ngàn vạn hạt cát, gió thổi rã rời, quyền lực nhân dân chưa được tập hợp thành sức mạnh giám sát chính quyền. Tân Xuân, những mong quê ta đừng mãi là một xứ vô tình.

Advertisements

PGS,TS. PHẠM DUY NGHĨA

Luattaichinh: xin phép PGS.TS. Phạm Duy Nghĩa cho đăng lại bài viết này (tiêu đề do luattaichinh đặt)

Chép lại bài cũ 2006: Phải dám so mình với thế giới bên ngoài

Từ mười năm nay tôi đón Ngày nhà giáo như đón gió đông về. Những bó hoa, những lời chúc chen giữa những thế hệ học trò nhọc nhằn mưu sinh. Người ta trở nên nhiều lời một đôi ngày, để rồi “lối cũ ta về”, chỉ còn lại vô vàn lời chất vấn cho ngành giáo dục. Từ sách giáo khoa cho đến đồng phục đại học, sức ép cải cách sự dạy và học đã nổi đầy trên mặt báo. Không muốn góp thêm lời phàn nàn, không mơ ước sự kỳ diệu của Gióng, bài viết dưới đây góp vài thiển nghĩ tản mạn vì những trường đại học xứng đáng cho thế hệ con cháu chúng ta…
Yếu vì chưa bao giờ dám so mình
Các trường đại học nước ta yếu, yếu vì chúng ta chưa bao giờ dám so mình với thế giới bên ngoài. Không thể lọt vào danh sách 55 trường có uy tín ở Đông Nam Á, hi hữu có bài nghiên cứu đăng đàn quốc tế, hàng trăm trường đại học VN trở thành “ngoại hạng” chẳng thể so sánh với ai. Để ganh đua giành giật lấy thịnh vượng thời nay, ngoài cơ bắp, một dân tộc chỉ mạnh nếu có trí tuệ.
Nếu 180 người dân sẽ có một nhà kinh doanh, khi ấy tương lai của đất nước này tất yếu phải nhờ cậy vào sự lèo lái thông minh của giới doanh nhân, trí thức và quan chức. Đã quá muộn để so chúng ta với thế giới bên ngoài, và cũng đã quá muộn để suy nghĩ về những cái nôi dung dưỡng nên những người quản trị đó cho xã hội tương lai.

Không chỉ thiếu tiền, thiếu cả không gian sáng tạo
Chen lấn trong số phụ huynh đầy ưu tư tìm kiếm thông tin trong các triển lãm đại học Anh, Hoa Kỳ, Đức, Singapore và thậm chí triển lãm của vô số đại học từ Trung Hoa lục địa trong vài tuần qua, tôi hiểu người VN không chỉ thiếu tiền mà thiếu cả dũng khí dám nhìn thẳng vào sự thật để từng bước tìm cách xây dựng các đại học đẳng cấp cho tương lai.
Hàng triệu đôla Mỹ tần tảo tích góp được chuyển ra nước ngoài để mua lấy chữ nghĩa cho con cháu mai sau. Việc ấy dễ hiểu, song cũng cho thấy rõ nước ta không có một đại học có đẳng cấp không phải chỉ bởi thiếu tiền.
Một Vụ Đại học lo lắng cho các trường đến mức nghĩ thay cho họ từ chương trình khung đến định hướng giáo khoa, giáo án đã làm giảm đáng kể sự tự tin của các đại học VN. Thậm chí có quan chức đầu ngành giáo dục cẩn thận soi xét tính mới của từng luận án tiến sĩ, bất chấp kết luận của các hội đồng chấm.
“Một người ốm bắt cả làng uống thuốc”, lo sợ vài nhà giáo làm sai, người ta tìm đến sự can thiệp rộng khắp. Nhà trường, nhà giáo thiếu đi sự tự tin, thiếu sáng tạo, thiếu cạnh tranh, và thiếu cả trách nhiệm với người học.
Cũng như khoán 10 trong nông nghiệp, cần trả lại sự tự quản cho trường và tự do nghiên cứu giảng dạy cho nhà giáo cũng như hối thúc cạnh tranh giữa họ. Khi ấy trường phải chăm chút cho người học xứng đáng với đồng học phí họ đã bỏ ra. Nếu không làm như vậy thì ngân sách cho giáo dục năm nào cũng gia tăng; song những cây đu đủ đực vẫn được bón thêm phân mà chẳng thể kết trái.
Các giảng đường ở VN hao hao giống các lớp học phổ thông với bục giảng dành cho thầy cao hơn chỗ ngồi của học viên. Đại học chưa trở thành nơi tự học. Nếu vài tuần sau khi một cuốn giáo trình vừa được xuất bản ở Mỹ, người ta có thể dễ dàng mua được trong các sạp sách ở Đại học tổng hợp Thammasat của nước láng giềng Thái Lan, người học VN chưa quen với việc học toàn cầu mà chỉ chăm chú ghi chép và nhắc lại lời thầy giáo.
Hiệp hội đại học và định chuẩn
Bên cạnh gia tăng sự tự quản, việc giám sát các trường đại học nên từng bước chuyển sang cho các hiệp hội đại học và hội nghề. Ví dụ, nước Mỹ có hơn 200 trường dạy luật, song chỉ 190 trường được Hiệp hội Các trường dạy luật và Hiệp hội Luật sư Hoa Kỳ công nhận khi đáp ứng tiêu chuẩn về: (1) chương trình giảng huấn, (2) qui trình tuyển chọn giáo viên, (3) số lượng giáo viên trên tổng số sinh viên, (4) qui trình tuyển chọn sinh viên, (5) các điều kiện về cơ sở vật chất, và đặc biệt (6) tiêu chuẩn về thư viện.
Trường sẽ không được công nhận nếu có quá 30 sinh viên trên một giáo sư (cách qui đổi như sau: cứ một phó giáo sư tính tương đương với 0,7 giáo sư, trợ giảng 0,5 và nhân viên hành chính 0,2). Tuy so sánh là khập khiễng, song đối chiếu với thực tế đào tạo luật ở VN mới thấy các trường ở ta “ngoại hạng” đến mức nào.
Một cuộc điều tra của Bộ Tư pháp năm 2005 cho thấy trung bình một thầy cô phải giảng huấn 101 sinh viên, cá biệt có nơi đào tạo 4.000 sinh viên luật mà không hề có một giáo viên chuyên trách (tạp chí Khoa Học Pháp Lý, 5-2005, tr. 55).
Thế mới biết bắt cả làng uống thuốc chưa thể mang lại hiệu quả bằng sự tẩy chay của hiệp hội và người đi học; cạnh tranh mới là kỷ luật khắc nghiệt nhất buộc các trường phải phục vụ người học.
Tư duy tự học
Nếu vị trí trang trọng nhất của Đại học Harvard, MIT là các thư viện, của Stanford là một nhà thờ cổ kính, bạn sẽ thường thấy đằng sau cổng trường đại học ở VN sừng sững các khu hiệu bộ và nhà điều hành. Sách vở nghèo nàn, ghế gỗ cứng và chật hẹp, thời gian mở cửa chẳng khác giờ hành chính làm cho thư viện ở nước ta chẳng khác công sở là bao.
Người ta bảo trí thức nghĩa là người hiểu biết và dùng trí hiểu biết của mình thức tỉnh xã hội. Ngơ ngác trước thời thế mới, không hiếm khi người ta đóng cửa trong những quán tính cũ mà làm cho nền đại học VN ngày càng dị biệt với bên ngoài. Biết ơn lắm những bó hoa dành cho nhà giáo và ước ao những người mong chờ cải cách không còn cảm thấy cô đơn trong cái chớm lạnh mùa đông.
NGUỒN: phamduynghia.blogspot.com

THÓI HÁO DANH VÀ VĨ CUỒNG CỦA TRÍ THỨC

Bệnh sùng bái danh hiệu, chức vụ… trong giới trí thức vừa được Đặng Hữu Phúc xem như một quốc nạn. Chỉ có thể chia sẻ với một khái quát như thế nếu người ta nhận ra những gì đứng đằng sau cái căn bệnh có vẻ dễ thương đó là sự liên đới của nhiều “chứng nan y“ cùng là sự tha hoá của giới trí thức cũng như của nhiều lớp người khác. 

Bài viết Tôi chỉ là Ashkenazy! Hay quốc nạn loạn chức danh, học vị  gợi tôi nhớ  tới một câu chuyện trong sử cũ.
Nhìn người bằng… chức danh
Nửa cuối thế kỷ thứ XVII, có một trí thức Trung Quốc là Chu Thuấn Thuỷ trên  bước đường chống Thanh phục Minh nhiều lần đến Việt Nam. Lần ấy, khoảng 1657, nghe Chúa Nguyễn có hịch chiêu mộ những ai biết chữ để giúp vào việc nước, Chu ra trình diện. Nhưng ông cảm thấy chung quanh không hiểu mình, không thi thố được tài năng, lại bị làm phiền, nên bỏ sang Nhật. Sau ông đóng góp rất nhiều vào viêc phát triển xã hội Nhật.

Chu không phải là loại người đọc sách xa lánh sự đời. Một học giả Nhật đã viết về Chu “Cái học của  tiên sinh nhấn mạnh về "kinh bang tế thế". Giả sử nếu cần biến một vùng đất hoang thành phố thị, phải tập hợp sĩ nông công thương, thì một tay tiên sinh có thể cáng đáng để xây dựng nên phố thị. Thay vì “ thi thư lễ nhạc” tiên sinh thích nghiên cứu và tìm hiểu sâu sắc về cách canh tác ruộng nương và cách xây dựng nhà cửa, cách làm rượu làm tương… Tiên sinh có thể dạy người ta bất cứ việc gì” .(1)

Riêng chuyện bộ máy chính quyền Đàng Trong không thể chấp nhận một người như trên, đủ cho ta hiểu trình độ của bộ máy đó là như thế nào.

Trong tập ký sự của mình, Chu Thuấn Thuỷ kể khi trình diện nhà cầm quyền địa phương, gặp chuyện buồn cười là người Việt Đàng Trong bắt ông ứng khấu ngay một bài thơ rồi viết trên giấy. Tiếp đó câu đầu tiên bị hỏi là “Cống  sĩ với cử nhân và tiến sĩ, bên nào hơn ?“.

Khi biết Chu chỉ là cống sĩ, viên quan địa phương có ý xem thường, cho học lực của Chu không thể nào đọ được các vị khoa bảng nhà mình.

Từ câu chuyện về Chu Thuấn Thuỷ tới câu chuỵên về nghệ sĩ Nga Vladimir Ashkennazy mà Đặng Hữu Phúc vừa kể, như là có sự nối tiếp. Hoặc có thể nói cả hai phối hợp với nhau làm nên một đôi câu đối khá chỉnh. Một bên thì không thể hiểu người nổi tiếng lại không có một chức danh nào, còn bên kia thì không cần biết trước mặt mình là người đã được hoàng đế nhà Minh mời ra giúp nước, chỉ nghe cái bằng cống sĩ đã bĩu môi chê bai – giữa  người ngày xưa với người ngày nay, sao mà có sự ăn ý  đến thế!

Từ háo danh tới vĩ cuồng

Đặng Hữu Phúc đã nói tới cái khó chịu khi phải nghe đám người “mở miệng là họ nói tới chức tước “ – tức đám người háo danh – trò chuyện với nhau. Ai đã sống trong giới trí thức ở ta hẳn thấy chuyện đó chẳng có gì xa lạ.

Anh A và anh B vốn cùng nghề và cùng cơ quan, họ cùng dự buổi họp nhỏ, chứ không phải đăng đàn diễn thuyết trước bàn dân thiên hạ gì.

Thế mà cứ động phát biểu  thì từ miệng anh A, vang lên nào là  “như giáo sư B đã nói” (gọi đầy đủ cả tên họ),  nào là “tôi hoàn toàn đồng tình với các luận điểm giáo sư B. vừa trình bày“ (Thực ra có luận điểm khoa học gì đâu mà chỉ là mấy nhận xét vụn). Và B cũng đáp lại bằng cách nói tương tự.

Khi phải dự những cuộc hội thảo ở đó cách xưng hô và nói năng giữa các thành viên theo kiểu như thế này, tôi chỉ có cách ráng chịu một lúc rồi lảng. Tôi không sao nhớ nổi họ nói với nhau điều gì. Và tôi đoán họ cũng vậy. Vì mỗi người trong họ có vẻ còn mải để ý xem người phát biểu đã gọi người khác đúng chức danh chưa, hay để sót, chứ đâu có chú ý tới nội dung các phát biểu. Không khí nhang nhác như những buổi họp quan viên trong các làng xóm xưa, mà Ngô Tất Tố hay Nam Cao đã tả.

Tại sao chúng ta khó chịu với lớp người háo danh này? Đơn giản lắm, ta thấy họ ấu trĩ, non dại, thực chất họ thấp hơn cái vị thế mà họ chiếm được, không xứng với chức danh họ nhăm nhăm mang ra khoe.

Đọc tiếp »

(Tài liệu báo cáo ĐBQH khóa XII, kỳ họp thứ 5)

Chính phủ xin báo cáo các vị đại biểu Quốc hội một số nội dung chủ yếu liên quan đến việc triển khai quy hoạch phát triển các dự án khai thác bô-xít, sản xuất alumin và luyện nhôm như sau:

I. Về Quy hoạch phân vùng thăm dò, khai thác, chế biến, sử dụng bô-xít giai đoạn 2007-2015, có xét đến năm 2025 đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt tại Quyết định số 167/2007/QĐ-TTg ngày 01 tháng 11 năm 2007.

1. Nguồn tài nguyên bô-xít:

Việt Nam được xác định là một trong những nước có nguồn bô-xít lớn trên thế giới. Tổng trữ lượng quặng bô-xít đã xác định và tài nguyên dự báo khoảng 5,5 tỷ tấn (đứng thứ 3 thế giới), trong đó khu vực miền Bắc khoảng 91 triệu tấn, còn lại tập trung chủ yếu ở khu vực miền Nam khoảng 5,4 tỷ tấn. Trữ lượng đã xác định khoảng 4,4 tỷ tấn, dự báo khoảng 1 tỷ tấn. Đây là yếu tố quan trọng và quyết định việc phát triển ngành công nghiệp khai thác bô-xít, sản xuất alumin và nhôm kim loại Việt Nam.

Nguồn tài nguyên bô-xít của Việt Nam tập trung chủ yếu ở các tỉnh khu vực Tây Nguyên với trữ lượng và tài nguyên dự báo khoảng 5,4 tỷ tấn, trong đó Đăk Nông khoảng 3,4 tỷ tấn (chiếm 63% tổng trữ lượng), Lâm Đồng khoảng 975 triệu tấn (chiếm 18%),  Gia Lai – Kon Tum khoảng 806 triệu tấn (chiếm 15%) và Bình Phước khoảng 217 triệu tấn (chiếm 4%). Mặc dù Tây Nguyên là địa bàn kinh tế – xã hội còn khó khăn, cơ sở hạ tầng và trình độ dân trí còn hạn chế, nhưng lại là khu vực có lợi thế về nguồn tài nguyên bô-xít chiếm 98,2% tổng trữ lượng và tài nguyên bô-xít.

Đọc tiếp »

BÌNH LUẬN SỐ 2-2014

Câu chuyện nhà ở công vụ không được trả lại, hoặc được “hóa giá” với giá rẻ mạt so với thị trường được nhiều người dân và phương tiện truyền thông thời gian gần đây quan tâm, khi bàn đến việc sửa đổi Luật Nhà ở.

Thậm chí, ông Bộ trưởng, Chủ nhiệm VP Chính phủ cũng cho rằng “nghe rất là buồn”.

Nhà ở công vụ, nhiều quốc gia có, và nó là tài sản của nhà nước. Nơi ở của Tổng thống Mỹ, Thủ tướng Anh là những địa chỉ nổi tiếng. Mục đích của nhà ở công vụ khá đa dạng: hoặc để đảm bảo an toàn cho các yếu nhân, hoặc để những người đương chức toàn tâm phục vụ nhân dân nhằm đáp ứng nguyện vọng của cử tri mà không vướng bận đến lo toan vụn vặt về nơi ăn, chốn ở, hoặc được coi là sự hỗ trợ cho cán bộ, công chức để họ đủ điều kiện mà làm việc bình thường. Cho dù với lý do gì, thì đều có chung một điều kiện tiên quyết: Người được sử dụng nhà ở công vụ phải đang thực thi công vụ.

Nếu không còn công vụ, đương nhiên, sẽ hết điều kiện ở nhà công vụ. Nhà công vụ nên dành cho người tiếp theo đang thực thi công vụ chứ không phải là chuyển quyền sở hữu cho người hết công vụ. Không có lý do nào để giải thích cho đặc quyền này, vì đặc quyền của công chức không phải là lý do chân chính trong cách hiểu của cử tri ở một thể chế dân chủ.

“Rất là buồn”, nếu có, phải là lời cảm thán của cử tri, chứ không nên là của cơ quan hành pháp với đầy đủ công cụ để thực thi pháp luật một cách liêm chính và minh bạch.

Hy vọng với những bước đi ban đầu của Chính phủ trong việc từng bước thu hồi nhà ở công vụ sẽ dẫn đến những thay đổi mạnh mẽ hơn nữa trong thời gian tới đây.

BÌNH LUẬN SỐ 8-2013

Chương trình Giọng hát Việt Nhí đã tạo ra những phút thư giãn thú vị đối với công chúng bình dân thời gian vừa qua.

Nhưng chuyện bé Quang Anh lên ngôi quán quân lại gây ra sóng gió dư luận.

Vì có những văn bản chỉ đạo từ quê nhà dành cho những người đồng hương với bé với mục đích tăng số lượng bình chọn qua tin nhắn.

Điều thú vị là, sự chỉ đạo này đang bị chỉ trích, trong khi đó, ở cấp trung ương, việc chỉ đạo tổ chức rầm rộ chương trình bình chọn kỳ quan “New 7 Wonders” qua mạng internet của một tổ chức vô danh tiểu tốt thì lại chẳng có ai cho rằng là đáng xúc phạm với Vịnh Hạ Long cả.

Các bé thi hát, cho dù đã bị loại hay chiến thắng, thì đều đáng khuyến khích. Không có ai thua trong cuộc thi này. Nhưng những người lớn rảnh rỗi lại chia thành bè phái để ủng hộ cho bé này hoặc bé kia và có vẻ quyết ăn thua đủ.

Sự thật là: trong khi trẻ con đang cố gồng mình để tham gia một sân chơi người lớn, mua vui cho người lớn, thì những người lớn lại giống như trẻ con, mà chẳng phải cố gắng gì cả.

BÌNH LUẬN SỐ 7-2013

Là một người nghiên cứu và giảng dạy luật pháp, tôi thường nói đùa với các sinh viên là có hai nơi mà pháp luật dường như bất lực, đó là trong rừng sâu (nơi chỉ hiện diện luật…rừng) và trong phòng ngủ – nơi chỉ có tình yêu. Nhưng e là tôi phải thú nhận rằng mình đã lầm.

Hãy đọc vài đoạn sau đây của Dự thảo “Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội; phòng, chống tệ nạn xã hội; phòng cháy và chữa cháy; và phòng, chống bạo lực gia đình” thì sẽ rõ:

“- Phạt tiền từ trên 1.500.000 đồng đến 2.000.000 đồng đối với một trong những hành vi như bắt thành viên gia đình nhịn ăn, nhịn uống, bắt chịu rét, mặc rách, không cho hoặc hạn chế vệ sinh cá nhân; bỏ mặc không chăm sóc thành viên gia đình là người già, yếu, tàn tật, phụ nữ có thai, phụ nữ nuôi con nhỏ; hoặc thường xuyên dọa nạt thành viên gia đình bằng các hình ảnh, con vật, đồ vật mà người đó hoảng sợ, ảnh hưởng đến tinh thần.
– Phạt tiền từ 1.000.000 đồng đến 1.500.000 đồng đối với hành vi lăng mạ, chửi bới, chì chiết thành viên gia đình.
– Phạt tiền từ trên 500.000 đồng đến 1.000.000 đồng đối với hành vi bạo lực trong sinh hoạt tình dục đối với các cặp vợ chồng hay buộc thành viên gia đình phải chứng kiến cảnh sinh hoạt tình dục
– Buộc thành viên gia đình ra khỏi chỗ ở hợp pháp của họ vào ban đêm hoặc lúc trời mưa, bão, gió rét có mức phạt từ 500.000 đồng đến 1.000.000 đồng.
– Kiểm soát chặt chẽ nguồn tài chính của thành viên gia đình hoặc nguồn tài chính chung của gia đình nhằm tạo cho thành viên gia đình sự phụ thuộc về tài chính bị coi là hành vi bạo lực về kinh tế với mức phạt từ 500.000 tới 1.000.000 đồng.”

Cơ quan soạn thảo ra cái nội dung này dường như không hiểu: đối với gia đình, có những cái vượt qua khỏi chuyện tiền bạc, và phạt tiền, do đó, sẽ chẳng giải quyết được vấn đề. Một ông bố để con ăn đói, mặc rách vì nghèo thì liệu có tiền để nộp phạt hay không?

Tôi không phản đối việc cần phải quy định để phòng, chống bạo lực gia đình. Nhưng quy định đến mức này thì thật không thể không cười mỉm được. Có người nói đùa, quy định này là bảo vệ đàn ông, vì có say rượu về thì vợ vẫn phải mở cửa cho vào nhà, và chắc chắn là vợ sẽ không dám lột hết tiền lương trong ví, ha ha!

———————————————————————–

BÌNH LUẬN SỐ 5-2013

Thuật ngữ “đấu thầu vàng” gây ra nhiều ngạc nhiên. Đấu thầu, về bản chất là việc tổ chức mua bán theo đó có một người mua và nhiều người bán, còn nếu có nhiều người mua và một người bán thì gọi là đấu giá. Đầu thầu, do đó, có lợi cho người mua, còn đấu giá sẽ có lợi cho người bán. Theo Quyết định số 563/QĐ-NHNN ngày 18/3/2013 thì NHNN tổ chức đấu thầu cả khi mua và khi bán vàng miếng (!)

Những ngày vừa qua, NHNN là người bán vàng, liên tục, chứ không mua, vậy tại sao gọi là đấu thầu vàng? Cũng theo quy trình tại Quyết định số 563/QĐ-NHNN thì những DN chào giá mua cao sẽ trúng thầu khi mua, chào giá bán thấp sẽ trúng thầu khi bán.

E là, người được lợi không phải là người dân, và nỗ lực kéo giá vàng về với giá thế giới cũng bay lơ lửng trên trời giống như chính giá vàng

————————

1. Với việc Chính phủ cho phép miễn thuế Thu nhập cá nhân 6 tháng đầu năm 2009, tình trạng chuyển dịch các khoản thu nhập đáng lẽ được chi trả vào cuối năm thành các khoản chi trả trước ngày 1.7 để tránh thuế là khá phổ biến.

Tuy nhiên, nếu Ban soạn thảo QĐ 30 hiểu rằng, kỳ tính thuế thu nhập cá nhân là 1 năm, thì chắc đã không có quy định như vậy. Tất nhiên, cuối cùng thì Bộ Tài chính cũng đã có hướng dẫn đúng: giảm 50% thuế TNCN năm 2009, không phụ thuộc thời điểm chi trả. (Đăng đầu tháng 10/09)

2. Trước thềm kỳ họp Quốc hội cuối năm 2009 này, các diễn đàn chính sách công đang dấy lên cuộc tranh luận xem nên để mức bội chi ngân sách ở 6% hay cao hơn (có lẽ mức 5% như trước đây là điều không thể hay không nên?). Các ý kiến đưa ra đều có những luận giải có vẻ khá xác đáng cả.

Dường như chúng ta đang quá tự tin rằng chúng ta có thể muốn vay nợ bao nhiêu cũng được! Có lẽ, đừng nên tranh luận về việc giới hạn vay là bao nhiêu mà nên tập trung vào việc suy nghĩ xem chúng ta có thể vay được bao nhiêu và liệu chúng ta có thể sử dụng khoản vay đó hiệu quả hay không? Có câu trả lời cho hai vấn đề trên thì đương nhiên sẽ có tỷ lệ bội chi hợp lý. Vấn đề dường như có vẻ bị đảo ngược! (Đăng tháng 10/09)

3. Các báo cáo của NHNN trong suốt giai đoạn nửa đầu năm 2009 về việc thực hiện chính sách kích cầu thông qua hỗ trợ lãi suất đều tập trung báo cáo về con số dư nợ ngày càng khổng lồ. Hầu như chẳng có những phân tích về tình hình sử dụng vốn vay cũng như đánh giá rủi ro tín dụng.

Kích cầu thông qua hỗ trợ lãi suất là một cách để nhà nước chia sẻ chi phí với doanh nghiệp. Cho nên, hiệu quả của việc kích cầu này phải được đánh giá thông qua khả năng sinh lời của nguồn vốn kích cầu, chứ không phải là đã kích cầu bằng bao nhiêu tiền.

Hãy tưởng tượng hình ảnh một người nông dân buổi sáng, mừng rỡ đếm số gà được thả ra khỏi chuồng, mà không thèm quan tâm xem đến tối, có bao nhiêu con gà trở về. Sự mừng vui dường như quá sớm thì phải. (Đăng ngày 10/10/09)

4. Dự thảo luật sửa đổi Luật thuế GTGT và thuế TNDN đang được Quốc hội xem xét. Nội dung sửa đổi chủ yếu liên quan đến việc giảm thuế cho DN cung cấp nhà ở xã hội (cho sinh viên, người nghèo, người có thu nhập thấp) với mức giảm bình quân từng sắc thuế là 50%.

Những ai đã từng quan tâm đến kinh tế học đều hiểu rằng, việc giảm thuế đối với những hàng hóa có cầu co giãn thấp hoặc không co giãn thường không có lợi gì cho người mua mà chủ yếu có lợi cho người bán. Ví dụ: lương thực, năng lượng, nhà ở, các dịch vụ  giáo dục và y tế. Vì vậy, cần có một chính sách trực tiếp hơn để tiền hỗ trợ đến tay người cần hỗ trợ, đồng thời phải đảm bảo kiểm soát được. Quốc hội lần này đã tỏ ra khá sáng suốt và bình tĩnh để hiểu rằng, ngay trong tình cảnh kinh tế suy giảm hiện nay, việc sửa đổi hai luật thuế trên không giúp ích gì. (Đăng ngày 28/10/09)

5. Tuần thứ 2 của tháng 11-2009, xã hội đã chứng kiến cơn hỗn loạn của giá vàng trong nước. Giới đầu cơ đã tỏ ra nghiệp dư khi đồng tâm hiệp lực đẩy giá vàng vượt xa giá vàng thế giới với niềm tin mù quáng là ngày mai, nó sẽ tăng hơn so với hôm nay.

Nói chung, từ lâu, vàng không còn giữ một vị trí quan trọng trong rổ hàng hóa để tính CPI. Cái gì hiếm thì quý, chứ  chưa chắc vì quý mà hiếm. Trong khi đó, cơ quan quản lý về vàng là NHNN tỏ ra chậm chạp trong việc đưa ra tuyên bố và giải pháp hữu hiệu. Có lẽ, từ người dân đến cơ quan quản lý nhà nước còn cần nhiều bài học trong nền kinh tế thị trường. Chỉ có điều, người dân phải mất tiền, nhiều tiền cho những bài học như vậy. (Đăng ngày 3/11/09)

6. Trong thời gian qua,NHNN đã thất bại trong việc đề nghị thay đổi quy định 476 BLDS về giới hạn lãi suất cho vay, nên dự thảo Luật NHNN lần này đã “lờ” đi, không quy định về lãi suất cơ bản. Tất nhiên việc này bị phát hiện rất nhanh. Có vị đại biểu quốc hội cho biết, NHNN đã từng đề nghị 4 lần lên UB Tư pháp Quốc hội, nghĩa là NHNN có vẻ là hết sức kiên nhẫn. Vị đại biểu này còn cho rằng, 12 năm qua (với dấu mốc là năm 1997), chúng ta đã sử dụng lãi suất cơ bản rất hiệu quả.

Thực ra, chúng ta chỉ có lãi suất cơ bản (thực ra là gần đúng với từ này thôi) trong giai đoạn từ 2002 đến trước khi có quyết định khống chế lãi suất cho vay vào đầu năm 2008. Vị đại biểu kia dường như không hiểu nhiều về khái niệm lãi suất cơ bản. Và với việc khống chế như hiện nay, những người gửi tiền, ngân hàng là những chủ thể bị thiệt nhiều nhất. Ngân hàng hiện nay, xem ra, có vẻ bị đối xử như đối với những kẻ chuyên cho vay nặng lãi. (Đăng ngày 10/11/09)

7. Hiện nay, dự thảo lần 1 của Luật thuế môi trường đang được lấy ý kiến rộng rãi. Thật mừng là đã đến lúc chúng ta nhận ra rằng, không thể và không nên phát triển kinh tế bằng mọi giá.

Tuy nhiên, dự thảo Luật thuế môi trường tỏ ra sơ sài và được chấp bút một cách cẩu thả về câu chữ. Dường như Ban soạn thảo không có sự phân biệt rõ ràng những hàng hóa nào gây hại cho môi trường và gây hại cho con người. Bên cạnh đó, dự thảo cũng không hề đề cập đến việc đánh thuế đối với chất thải và nguồn gây ô nhiễm mà chỉ tập trung vào một số loại hàng hóa có khả năng gây ô nhiễm. Điều đó cho thấy sự thiếu tự tin khi thực hiện chức năng quản lý môi trường của nhà nước. Cứ như dự thảo này, thì những doanh nghiệp như VEDAN chẳng mất một xu tiền thuế môi trường nào cả. (Đăng ngày 19/11/09)

8. Có vẻ như hiện nay, mô hình phát triển của Singapore đang được các nhà lãnh đạo từ cao cấp đến trung cấp của Việt Nam ngưỡng mộ và học hỏi. Đúng là đáng học hỏi thật, vì họ có chiến lược phát triển rõ ràng, đội ngũ công chức trong sạch, và người dân chấp pháp nghiêm cẩn.

Nhưng chúng ta cũng cần hiểu rằng, Singapore là một quốc đảo nhỏ, với quy mô dân số ít và tương đối đồng đều về các giá trị lịch sử. Rõ ràng, so sánh các tiêu chí đó, thì việc học tập mô hình của họ cũng cần phải tính đến những đặc thù của Việt Nam chúng ta. Để chắc chắn rằng, chúng ta không mất nhiều học phí và thời gian cho những bài học không sát thực tế. Chúng ta cần hiểu cách Singapore phát triển, chứ không cần và không thể phát triển để trở thành một Singapore. (Đăng ngày 28/11/09 )

9. Những năm gần đây, các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài đã thu hút nhiều sự  quan tâm từ  dư  luận. Từ việc Sony rút ra khỏi Việt Nam, các  liên danh sản xuất và khống chế thị trường, đến việc Vedan xả thải làm hỏng sông Thị Vải và phải bồi thường hàng trăm tỷ đồng, đã cho thấy lý do các nhà đầu tư nước ngoài đến Việt Nam chẳng phải vì đây là môi trường đầu tư hấp dẫn, như  chính họ nói ra và chúng ta thường tán tụng lẫn nhau.

Đã đến lúc chúng ta cần nhận ra rằng, nhà đầu tư nước ngoài đến Việt Nam vì lợi ích của họ đầu tiên, chứ  không phải vì lợi ích của chúng ta. Có lẽ, nhiều nguyên nhân hấp dẫn họ đến Việt Nam nằm ngoài những nỗ lực chính sách của nhà nước Việt Nam. Đó là những bài học mà chúng ta phải trả giá khá nhiều mới học được trong quá trình hội nhập kinh tế quốc tế. (Đăng ngày 3/12/2009)

10. Trong những năm qua, không ít lần người dân cảm thấy bất ngờ khi cơ quan nhà nước tuyên bố một đằng, nhưng ngay sau đó lại quyết định một nẻo. Ví dụ: tăng hay không tăng giá xăng, giữ hay không giữ tỷ giá ngoại tệ… Có lẽ, những cơ quan này muốn trấn an dư luận, để đảm bảo không có kẻ trục lợi bởi những tin đồn, mà hầu hết đều trở thành sự thật.

Nhưng rõ ràng, với cách làm như vậy, thì niềm tin của công chúng vào cơ quan nhà nước sẽ càng giảm sút. Về lâu dài, những tuyên bố như vậy sẽ chẳng có tác dụng gì, hoặc nguy hiểm hơn là phản tác dụng. Đường đi dẫn đến minh bạch chính sách xem ra còn rất dài. (Đăng ngày 7/12/2009)

11. Vụ ầm ĩ về việc lãnh đạo Tổng Công ty đầu tư và kinh doanh vốn nhà nước (SCIC) được hưởng mức lương cao ngất trong khi SCIC làm ăn thua lỗ triền miên với cung cách quản lý quan liêu và cẩu thả đã cho thấy nhiều vấn đề, cả về năng lực và đạo đức, nếu so sánh với nhiều CEO nước ngoài làm việc với mức lương 1 USD/năm trong giai đoạn khủng hoảng kinh tế vừa qua.

Mục tiêu của nhà nước khi thành lập ra SCIC là nhằm tách chức năng kinh doanh ra khỏi chức năng quản lý nhà nước của các cơ quan chủ quản. Nhưng ngạc nhiên thay, nhiều vị đang đương chức là Bộ trưởng, Thứ trưởng lại đồng thời là thành viên Hội đồng quản trị của SCIC với mức thu nhập, chắc hẳn gấp nhiều lần mức lương “danh nghĩa” chính thức của hàm Bộ trưởng, Thứ trưởng. Vậy, đâu là sự tách bạch giữa hoạt động kinh doanh và hoạt động quản lý? Một ngày chỉ có 24 giờ, xem ra, làm Bộ trưởng hoặc làm Thành viên HĐQT của SCIC không hề khó chút nào!!! (Đăng ngày 16/12/2009)

12. Câu chuyện về việc Liên hiệp đường sắt VN, dưới danh nghĩa Bộ GTVT đệ trình Quốc hội xem xét dự án đường sắt cao tốc với tổng kinh phí (ước tính – vì chưa có dự án cụ thể) trên 50 tỷ đô la đã dấy lên cuộc tranh luận, từ giới chính sách, nhà quản lý đến hạng thường dân uống trà đá vỉa hè.

Ai cũng biết đây là một số tiền quá lớn, cho một dự án quá lớn, nên sự cẩn trọng là cần thiết, giống như nhà nghèo muốn mua quần áo mới vậy.

Quần áo mới, suy cho cùng cũng chỉ dành cho vài ngày đi chơi, mà ích lợi chẳng qua là khoe mẽ, trong khi miếng ăn còn lúc đói lúc no. Ngành đường sắt nên tập trung cải tạo hệ thống đường hiện có, làm từng đoạn một, cẩn thận và chỉn chu, để tốc độ tàu hỏa đạt 120 km/h, đã là tốt lắm rồi. Vì nếu tàu cao tốc nhanh hơn, nhưng đắt hơn, thì phân khúc thị trường này sẽ dành cho hàng không, chứ không phải đường sắt.

Quốc hội chắc sẽ tỏ ra sáng suốt và tiết kiệm, để dừng cái cuộc phiêu lưu kế hoạch này lại, để không tiếp sức cho câu chuyện kế hoạch đang làm đảo lộn nhiều mặt xã hội, từ nhà đất, chứng khoán, đến an toàn giao thông…

Bộ GTVT nói chỉ mong QH cho cái chủ trương, nhưng nghị quyết của QH đâu phải trò đùa, khác nào thượng phương bảo kiếm, tiền trảm hậu tấu, sau này nếu có ai trái ý thì họ chắc sẽ đem QH ra dọa, nói là đã có chủ trương rồi, thì số tiền lớn ấy, người dân sẽ phải trả qua thuế rất nhiều. Một lần nữa, chuyện công hay tư chắc cần phải làm rõ ở đây! (Tháng 6/2010)

13. Vinashin phá sản giống như sự sụp đổ của một tượng đài hùng vỹ trong mô hình thành công của các doanh nghiệp nhà nước chuyển đổi.

Từ SCIC đến Vinashin là kết cục tất yếu của sự phồng quá cỡ của quả bong bóng, được hà hơi bằng uy tín nhân danh nhà nước và những quyết định thiếu “tầm” của người điều hành.

Đầu tư  sai lầm, dàn trải, ảo tưởng về sức mạnh quy mô và khả năng huy động vốn quá dễ dàng qua nhiều kênh là những nguyên nhân cơ bản dẫn đến kết cục này. Nhưng công bằng mà nói, cuộc khủng hoảng tài chính vừa qua cũng có vai trò đáng kể khi Vinashin không còn nhiều đơn đặt hàng như trước đây

Việc Vinashin sụp đổ không còn là câu chuyện của riêng nó nữa, mà là đời sống của hàng vạn gia đình công nhân, những người trực tiếp chịu hậu quả nặng nề từ quá trình tái cơ cấu như mất việc làm hoặc suy giảm thu nhập.

Với hơn 80 ngàn tỷ đổng tiền vay nợ, mà không ít trong số đó là từ các ngân hàng, Vinashin chắc chắn sẽ là nguyên nhân trực tiếp làm cho hệ thống ngân hàng gặp khó khăn trong thời gian tới. (Đăng tháng 7/2010)

14. Câu chuyện Hà Nội dựng 5 cổng chào đã đi đến hồi kết. Những người ăn dè tiêu sẻn cảm thấy rất vui, và chắc những cổ đông của một số công ty sẵn sàng “tặng không” mấy cổng chào cho Hà Nội chắc vui hơn.

Chuyện chẳng có gì nếu không nhìn thấy cảnh đồng bào miền Trung đang khốn khó, chạy ăn từng bữa, kiếm nước từng giọt trong cơn hạn hán lịch sử.

Chuyện chẳng có gì nếu không thấy cái dự thảo Luật Thủ đô, mặc cho giới chuyên gia phê bình gay gắt, giới bình dân bình phẩm chua chát, vẫn dùi gắng đưa ra cho Hà Nội những đặc quyền, đặc lợi.

Thủ đô không phải của riêng Hà Nội, mà Hà Nội là thủ đô của cả nước. Sự thật hiển nhiên này dường như có quá nhiều vị nọ, vị kia không hiểu.

Thủ đô như là người anh cả trong gia đình. Đâu rồi câu thành ngữ “làm anh ăn thèm vác nặng”? Nếu Hà Nội nhiều tiền, sao không giúp đỡ miền Trung bây giờ, lại phải đi dựng cổng chào? Hãy là Thủ đô theo đúng nghĩa, để các em bé miền Trung vẫn giữ mãi ước mơ ra thăm Hà Nội. (Đăng tháng 8/2010)

———————————————————————————————————————————————————

BÌNH LUẬN SỐ 1-2013

Ông Hồ Trí Hùng – Phó Vụ trưởng Vụ tổ chức cán bộ, Bộ VHTT-DL, người được cho là tác giả của các quy định trong Nghị định 105/2012/ NĐ-CP về tổ chức lễ tang cán bộ, công chức, viên chức đã có những phát biểu về việc tại sao lại có quy định cấm lắp cửa kính trên quan tài, hay lễ tang chỉ được sử dụng 7 vòng hoa…

Dư luận đã bình…loạn nhiều rồi, luattaichinh không có ý định thêm…dầu vào lửa.
Xem thêm trên Báo Tiền phong online: http://www.tienphong.vn/xa-hoi/609990/Tac-gia-quy-dinh-cam-dung-cua-kinh-quan-tai-len-tieng.html

Xuyên suốt những câu trả lời, ông Hùng luôn nhắc đi nhắc lại là Nghị định 105 là để tuyên truyền, vận động, nhắc nhở người dân. Riêng ý tưởng này đã làm kinh ngạc những ai học luật một cách bài bản.

Không hiểu ông Hùng hiểu về khoa học pháp lý đến đâu, nhưng với những sinh viên năm thứ nhất ngành luật đã được học rằng: cho dù quy phạm pháp luật là do khế ước của toàn xã hội hay do giai cấp thống trị đặt ra chăng nữa, thì nó xuất hiện là để công dân nghiêm chỉnh thực hiện, và nếu không tuân theo thì phải chịu chế tài. Ai cũng hiểu (nên dư luận mới bức xúc vì buộc phải thực hiện), chỉ…ông Hùng không hiểu.

Trách nhiệm của luật pháp không phải để tuyên truyền cho những người thực thi, mà chính những người thực thi phải tuyên truyền luật pháp. (Đăng tháng 2/2013)

MAI HƯƠNG dịch

Các thành viên của cộng đồng Harvard thân yêu,

Hơn một nửa chặng đường của một niên học đã qua, tôi lại viết bức thư này với vài dòng suy nghĩ về công việc chúng ta cần cùng nhau thực hiện trong giai đoạn đầy thách thức và khó khăn hiếm thấy này.
drew-faust2
Các dòng tít mỗi buổi sáng, các cuộc đàm thoại hàng ngày nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta vẫn đang đứng giữa dòng của cuộc suy thoái kinh tế chưa từng có trong nhiều thập kỷ qua. Sự bất ổn đôi khi lại là sự chắc chắn. Nhưng điều dần trở lên rõ ràng chính là chúng ta đang sống, đang đi qua những thời khắc khó khăn hơn bao giờ hết. Bức tranh kinh tế đang dần thay đổi về căn bản.

Đối với Harvard, cũng như đối với những trường cao đẳng và đại học khác, thách thức của chúng ta là phải đương đầu với những thực tại kinh tế mới và bản thân chúng ta phải thích nghi một cách thông minh với những thứ mới mẻ này, đồng thời chúng ta phải khẳng định và tăng cường sức mạnh của sự nghiệp học tập và khám phá bản chất công việc chúng ta đang làm. Đọc tiếp »

Tài chính công được hiểu là hoạt động tài chính của nhà nước. Dưới khía cạnh pháp lý, tài chính công được thể hiện bởi mối quan hệ giữa cơ quan nhà nước có thẩm quyền với các tổ chức, cá nhân trong xã hội trong việc tạo lập, sử dụng và quản lý quỹ ngân sách nhà nước và các quỹ tài chính khác có liên quan.

Được điều chỉnh bởi rất nhiều văn bản pháp luật khác nhau như Luật Ngân sách Nhà nước, các luật thuế, nghị định và thông tư v.v., nên pháp luật tài chính công thường gây ra một số khó khăn nhất định cho những ai bước đầu tìm hiểu lĩnh vực này, không chỉ đối với người chưa được trang bị một cách có hệ thống về kiến thức pháp luật mà ngay ctai-chinh-cong11ả với những sinh viên luật được đào tạo chính quy. Chính vì lẽ đó, cuốn sách này với là một tài liệu tốt, đã góp phần đưa những kiến thức về pháp luật tài chính công đến với đông đảo những ai muốn tìm hiểu. Thông qua cách tiếp cận bằng việc tìm hiểu các thuật ngữ cơ bản của pháp luật tài chính công, bạn đọc sẽ thuận lợi hơn trong việc nghiên cứu những chủ điểm quan trọng trong lĩnh vực này. Cuốn sách cũng là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho sinh viên chuyên ngành luật trong quá trình nghiên cứu, học tập môn học luật tài chính công trong nhà trường.

Cấu trúc cuốn sách bao gồm các thuật ngữ được sắp xếp theo bảng chữ cái. Ở phần đầu cuốn sách, danh mục thuật ngữ sẽ giúp cho việc tìm kiếm được thuận tiện hơn. Đối với từng thuật ngữ, độc giả có thể được chú dẫn đọc thêm một hoặc nhiều thuật ngữ có liên quan để tìm hiểu sâu hơn về nội dung thuật ngữ đang được nghiên cứu.

Sách do NXB Tư pháp xuất bản, sắp ra mắt bạn đọc trong tháng  5/2009. Giá bán 49.500 đồng.

Sách do tác giả độc quyền phát hành. Bạn đọc có nhu cầu mua sách có thể  mua tại Phòng bán sách Trường ĐH Luật HN (nhà K6)  hoặc đặt mua (đề nghị cung cấp tên, điện thoại liên lạc) theo địa chỉ email: tranvuhai2007@gmail.com.

TRIẾT HỌC CỦA LUẬT PHÁP

Ảnh

"Trong hiến pháp của các nước, bất kể bản chất của nó là như thế nào, đều có một điểm nơi đó nhà lập pháp phải buộc cầu viện đến lương tri con người và đạo đức công dân. Trong trường hợp nền cộng hòa, điểm này càng gần càng thấy rõ nét, còn trong trường hợp các nền quân chủ chuyên chế thì điểm này càng xa và càng bị che giấu kỹ, nhưng nó vẫn cứ tồn tại đâu đó. Không có nước nào mà luật pháp lại đủ sức tiên liệu tất cả mọi điều và ở đó các thiết chế lại thay thế được cho cả lý trí lẫn tập tục."

Alexis De Tocqueville - De la Démocratie en Amérique, 1866 (Nền dân trị Mỹ, Phạm Toàn dịch, Nxb.Tri Thức, 2013)

BÌNH LUẬN NGẮN của luattaichinh

BÌNH LUẬN SỐ 8-2015

Câu chuyện tỉnh Sơn La quyết định đầu tư 1.400 tỷ đồng cho hạng mục quần thể tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dậy sóng dư luận. Thủ tướng Chính phủ cũng đã có ý kiến đề nghị địa phương này thận trọng.
Ở đây thấy cần bàn thêm mấy điểm:

1. Nếu nói rằng tiền đầu tư tượng đài là tiền của Sơn La, và địa phương có thể cân đối được, thì cần phải thẳng thắn mà nói rằng đó là một sự "nhận vơ" không dễ thương vì nó gấp khoảng 1,5 lần số thu của toàn tỉnh trong dự toán 2015 (trừ thu từ thủy điện), và nó gấp hơn 4 lần số chi cho đầu tư phát triển của tỉnh này trong năm 2015. Dự kiến tổng thu ngân sách trên địa bàn tỉnh chỉ là 2.852 tỉ đồng (gồm cả thủy điện), và sẽ phải nhận nguồn phân bổ từ ngân sách trung ương là 6.516 tỉ đồng. Ngoài quần thể quảng trường, tượng đài, từ nay đến 2019, chắc chắn Sơn La phải đầu tư nhiều hạng mục công trình khác như cầu, đường, trường học... Như vậy, tiền đầu tư của dự án quảng trường + tượng đài mà Sơn La bỏ ra chắc chắn không hẳn là của Sơn La, mà là sự đóng góp bằng tiền thuế của cả nước, thông qua ngân sách trung ương để bổ sung cho Sơn La.

2. Qua câu chuyện này cho thấy một lỗ hổng của Luật Đầu tư công, khi chỉ xác định thẩm quyền quyết định dự án đầu tư công theo tổng mức đầu tư, mà chưa so sánh tổng mức đầu tư ấy với tổng thu ngân sách, mức GDP v.v., tức là so sánh với năng lực tài chính của chính địa phương đó.

BÀI MỚI ĐĂNG

ChargingBull
site statistics
SÁNG TẠO - là biết cách vượt qua các nguyên tắc

LỊCH

Tháng Tư 2018
H B T N S B C
« Th1    
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  

BÀI ĐĂNG THEO THÁNG

ĐANG TRUY CẬP

site statistics

SỐ LƯỢT TRUY CẬP

  • 1,840,750 lượt

RSS Tin tức The Saigon Times

  • Vietinbank chính thức ngừng sáp nhập với PG Bank 21/04/2018
    (TBKTSG Online) - Các cổ đông của Ngân hàng TMCP Công thương Việt Nam (Vietinbank) hôm 21-4 đã nhất trí phương án ngừng sáp nhập với Ngân hàng Xăng dầu Petrolimex (PG Bank). 
  • Chứng khoán sẽ giằng co trước kỳ nghỉ lễ? 21/04/2018
    (TBKTSG Online) - “Ác mộng” là cụm từ diễn tả phù hợp cho tâm lý phần đông nhà đầu tư trong tuần lễ giao dịch vừa qua. Dù bản thân người viết đã nghĩ đến một kịch bản tiếp tục điều chỉnh, cần thừa nhận mức độ gần như “rơi tự do” của thị trường trong tuần rồi là điều ngoài dự kiến. VN-Index có 3/5 phiên giảm, đánh mất gần 38 điểm tương đương mức giảm 3,23%. P […]
  • Đầu tư ngân hàng: lấy lại những gì đã mất? 21/04/2018
    (TBKTSG) - Từ đầu năm đến nay VN-Index tăng 17%. Rõ ràng tốc độ tăng trưởng 48% trong năm ngoái đang tiếp diễn và phải thừa nhận sức đi lên của chỉ số chứng khoán đang vượt mọi kênh đầu tư khác, có sức lay động cả những người thận trọng vốn chỉ gửi tiết kiệm cho chắc ăn. […]
  • Phiên cuối tuần hồi phục đáng kể 21/04/2018
    (TBKTSG Online) - Phiên giao dịch cuối tuần ngày 20-4, thị trường có sự phục hồi sau một số phiên giảm điểm.
  • Cổ đông Sacombank sốt ruột vì không được chia cổ tức 20/04/2018
    (TBKTSG Online) - Nhiều cổ đông cá nhân cho rằng việc không chia cổ tức trong hai năm qua của Ngân hàng cổ phần Thương mại Sài Gòn Thương Tín (Sacombank) là không hợp lý, nhất là khi ngân hàng vẫn có tờ trình xin trích lợi nhuận để thưởng cho người lao động. Tuy nhiên, Chủ tịch Sacombank Dương Công Minh cho rằng, với tình hình thực hiện đề án tái cơ cấu ngân […]
  • Ẩn số TTCK Việt Nam trong quí 2 20/04/2018
    (TBKTSG) - Các nhịp điều chỉnh của VN-Index có thể xuất hiện ở một vài thời điểm trong quí 2-2018, tuy nhiên khả năng xuất hiện nhịp lao dốc kéo dài và diễn ra trên diện rộng sẽ khó xảy ra.
  • VN-Index giảm mạnh xuống dưới mốc 1.100 điểm 19/04/2018
    (TBKTSG Online) - Phiên giao dịch ngày 19-4 không có những bất ngờ mà chỉ tiếp đà giảm điểm của phiên trước, vì thế, kết thúc phiên hai sàn đều ở trong trạng thái giảm điểm. Với đà này, trong những phiên tới đây, VN-Index nhiều khả năng xuống dưới mốc 1.000 điểm nếu thiếu những thông tin, tính hiệu tích cực từ thị trường. […]
  • Tín dụng chậm lại: tín hiệu tích cực 19/04/2018
    (TBKTSG) - Tín dụng quí 1 năm nay tăng trưởng chậm lại so với cùng kỳ năm ngoái là tín hiệu khả quan trong điều hành chính sách tiền tệ bởi nó cho thấy GDP vẫn có thể tăng trưởng cao nhờ nhiều nguồn lực khác nhau, chứ không đơn thuần nhất nhất trông chờ vào vốn ngân hàng như trước. […]
  • Cổ phiếu FRT giao dịch ngày 26-4 18/04/2018
    (TBKTSG Online) - Cổ phiếu của nhà bán lẻ FPT Retail chính thức niêm yết và giao dịch trên Sàn Giao dịch chứng khoán TPHCM (HOSE) vào ngày 26-4.
  • Chứng khoán ngày 18-4: áp lực bán mạnh trở lại 18/04/2018
    (TBKTSG Online) - Nếu những phiên trước, thị trường chứng khoán Việt Nam tăng điểm nhờ nhóm cổ phiếu ngân hàng làm nòng cốt thì khi nhóm cổ phiếu này giảm điểm, thị trường cũng đi xuống theo. Câu chuyện đang diễn ra đúng theo kịch bản này trong phiên giao dịch ngày 18-4.
Advertisements