BÌNH LUẬN SỐ 2-2014

Câu chuyện nhà ở công vụ không được trả lại, hoặc được “hóa giá” với giá rẻ mạt so với thị trường được nhiều người dân và phương tiện truyền thông thời gian gần đây quan tâm, khi bàn đến việc sửa đổi Luật Nhà ở.

Thậm chí, ông Bộ trưởng, Chủ nhiệm VP Chính phủ cũng cho rằng “nghe rất là buồn”.

Nhà ở công vụ, nhiều quốc gia có, và nó là tài sản của nhà nước. Nơi ở của Tổng thống Mỹ, Thủ tướng Anh là những địa chỉ nổi tiếng. Mục đích của nhà ở công vụ khá đa dạng: hoặc để đảm bảo an toàn cho các yếu nhân, hoặc để những người đương chức toàn tâm phục vụ nhân dân nhằm đáp ứng nguyện vọng của cử tri mà không vướng bận đến lo toan vụn vặt về nơi ăn, chốn ở, hoặc được coi là sự hỗ trợ cho cán bộ, công chức để họ đủ điều kiện mà làm việc bình thường. Cho dù với lý do gì, thì đều có chung một điều kiện tiên quyết: Người được sử dụng nhà ở công vụ phải đang thực thi công vụ.

Nếu không còn công vụ, đương nhiên, sẽ hết điều kiện ở nhà công vụ. Nhà công vụ nên dành cho người tiếp theo đang thực thi công vụ chứ không phải là chuyển quyền sở hữu cho người hết công vụ. Không có lý do nào để giải thích cho đặc quyền này, vì đặc quyền của công chức không phải là lý do chân chính trong cách hiểu của cử tri ở một thể chế dân chủ.

“Rất là buồn”, nếu có, phải là lời cảm thán của cử tri, chứ không nên là của cơ quan hành pháp với đầy đủ công cụ để thực thi pháp luật một cách liêm chính và minh bạch.

Hy vọng với những bước đi ban đầu của Chính phủ trong việc từng bước thu hồi nhà ở công vụ sẽ dẫn đến những thay đổi mạnh mẽ hơn nữa trong thời gian tới đây.

BÌNH LUẬN SỐ 8-2013

Chương trình Giọng hát Việt Nhí đã tạo ra những phút thư giãn thú vị đối với công chúng bình dân thời gian vừa qua.

Nhưng chuyện bé Quang Anh lên ngôi quán quân lại gây ra sóng gió dư luận.

Vì có những văn bản chỉ đạo từ quê nhà dành cho những người đồng hương với bé với mục đích tăng số lượng bình chọn qua tin nhắn.

Điều thú vị là, sự chỉ đạo này đang bị chỉ trích, trong khi đó, ở cấp trung ương, việc chỉ đạo tổ chức rầm rộ chương trình bình chọn kỳ quan “New 7 Wonders” qua mạng internet của một tổ chức vô danh tiểu tốt thì lại chẳng có ai cho rằng là đáng xúc phạm với Vịnh Hạ Long cả.

Các bé thi hát, cho dù đã bị loại hay chiến thắng, thì đều đáng khuyến khích. Không có ai thua trong cuộc thi này. Nhưng những người lớn rảnh rỗi lại chia thành bè phái để ủng hộ cho bé này hoặc bé kia và có vẻ quyết ăn thua đủ.

Sự thật là: trong khi trẻ con đang cố gồng mình để tham gia một sân chơi người lớn, mua vui cho người lớn, thì những người lớn lại giống như trẻ con, mà chẳng phải cố gắng gì cả.

BÌNH LUẬN SỐ 7-2013

Là một người nghiên cứu và giảng dạy luật pháp, tôi thường nói đùa với các sinh viên là có hai nơi mà pháp luật dường như bất lực, đó là trong rừng sâu (nơi chỉ hiện diện luật…rừng) và trong phòng ngủ – nơi chỉ có tình yêu. Nhưng e là tôi phải thú nhận rằng mình đã lầm.

Hãy đọc vài đoạn sau đây của Dự thảo “Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội; phòng, chống tệ nạn xã hội; phòng cháy và chữa cháy; và phòng, chống bạo lực gia đình” thì sẽ rõ:

“- Phạt tiền từ trên 1.500.000 đồng đến 2.000.000 đồng đối với một trong những hành vi như bắt thành viên gia đình nhịn ăn, nhịn uống, bắt chịu rét, mặc rách, không cho hoặc hạn chế vệ sinh cá nhân; bỏ mặc không chăm sóc thành viên gia đình là người già, yếu, tàn tật, phụ nữ có thai, phụ nữ nuôi con nhỏ; hoặc thường xuyên dọa nạt thành viên gia đình bằng các hình ảnh, con vật, đồ vật mà người đó hoảng sợ, ảnh hưởng đến tinh thần.
– Phạt tiền từ 1.000.000 đồng đến 1.500.000 đồng đối với hành vi lăng mạ, chửi bới, chì chiết thành viên gia đình.
– Phạt tiền từ trên 500.000 đồng đến 1.000.000 đồng đối với hành vi bạo lực trong sinh hoạt tình dục đối với các cặp vợ chồng hay buộc thành viên gia đình phải chứng kiến cảnh sinh hoạt tình dục
– Buộc thành viên gia đình ra khỏi chỗ ở hợp pháp của họ vào ban đêm hoặc lúc trời mưa, bão, gió rét có mức phạt từ 500.000 đồng đến 1.000.000 đồng.
– Kiểm soát chặt chẽ nguồn tài chính của thành viên gia đình hoặc nguồn tài chính chung của gia đình nhằm tạo cho thành viên gia đình sự phụ thuộc về tài chính bị coi là hành vi bạo lực về kinh tế với mức phạt từ 500.000 tới 1.000.000 đồng.”

Cơ quan soạn thảo ra cái nội dung này dường như không hiểu: đối với gia đình, có những cái vượt qua khỏi chuyện tiền bạc, và phạt tiền, do đó, sẽ chẳng giải quyết được vấn đề. Một ông bố để con ăn đói, mặc rách vì nghèo thì liệu có tiền để nộp phạt hay không?

Tôi không phản đối việc cần phải quy định để phòng, chống bạo lực gia đình. Nhưng quy định đến mức này thì thật không thể không cười mỉm được. Có người nói đùa, quy định này là bảo vệ đàn ông, vì có say rượu về thì vợ vẫn phải mở cửa cho vào nhà, và chắc chắn là vợ sẽ không dám lột hết tiền lương trong ví, ha ha!

———————————————————————–

BÌNH LUẬN SỐ 5-2013

Thuật ngữ “đấu thầu vàng” gây ra nhiều ngạc nhiên. Đấu thầu, về bản chất là việc tổ chức mua bán theo đó có một người mua và nhiều người bán, còn nếu có nhiều người mua và một người bán thì gọi là đấu giá. Đầu thầu, do đó, có lợi cho người mua, còn đấu giá sẽ có lợi cho người bán. Theo Quyết định số 563/QĐ-NHNN ngày 18/3/2013 thì NHNN tổ chức đấu thầu cả khi mua và khi bán vàng miếng (!)

Những ngày vừa qua, NHNN là người bán vàng, liên tục, chứ không mua, vậy tại sao gọi là đấu thầu vàng? Cũng theo quy trình tại Quyết định số 563/QĐ-NHNN thì những DN chào giá mua cao sẽ trúng thầu khi mua, chào giá bán thấp sẽ trúng thầu khi bán.

E là, người được lợi không phải là người dân, và nỗ lực kéo giá vàng về với giá thế giới cũng bay lơ lửng trên trời giống như chính giá vàng

————————

1. Với việc Chính phủ cho phép miễn thuế Thu nhập cá nhân 6 tháng đầu năm 2009, tình trạng chuyển dịch các khoản thu nhập đáng lẽ được chi trả vào cuối năm thành các khoản chi trả trước ngày 1.7 để tránh thuế là khá phổ biến.

Tuy nhiên, nếu Ban soạn thảo QĐ 30 hiểu rằng, kỳ tính thuế thu nhập cá nhân là 1 năm, thì chắc đã không có quy định như vậy. Tất nhiên, cuối cùng thì Bộ Tài chính cũng đã có hướng dẫn đúng: giảm 50% thuế TNCN năm 2009, không phụ thuộc thời điểm chi trả. (Đăng đầu tháng 10/09)

2. Trước thềm kỳ họp Quốc hội cuối năm 2009 này, các diễn đàn chính sách công đang dấy lên cuộc tranh luận xem nên để mức bội chi ngân sách ở 6% hay cao hơn (có lẽ mức 5% như trước đây là điều không thể hay không nên?). Các ý kiến đưa ra đều có những luận giải có vẻ khá xác đáng cả.

Dường như chúng ta đang quá tự tin rằng chúng ta có thể muốn vay nợ bao nhiêu cũng được! Có lẽ, đừng nên tranh luận về việc giới hạn vay là bao nhiêu mà nên tập trung vào việc suy nghĩ xem chúng ta có thể vay được bao nhiêu và liệu chúng ta có thể sử dụng khoản vay đó hiệu quả hay không? Có câu trả lời cho hai vấn đề trên thì đương nhiên sẽ có tỷ lệ bội chi hợp lý. Vấn đề dường như có vẻ bị đảo ngược! (Đăng tháng 10/09)

3. Các báo cáo của NHNN trong suốt giai đoạn nửa đầu năm 2009 về việc thực hiện chính sách kích cầu thông qua hỗ trợ lãi suất đều tập trung báo cáo về con số dư nợ ngày càng khổng lồ. Hầu như chẳng có những phân tích về tình hình sử dụng vốn vay cũng như đánh giá rủi ro tín dụng.

Kích cầu thông qua hỗ trợ lãi suất là một cách để nhà nước chia sẻ chi phí với doanh nghiệp. Cho nên, hiệu quả của việc kích cầu này phải được đánh giá thông qua khả năng sinh lời của nguồn vốn kích cầu, chứ không phải là đã kích cầu bằng bao nhiêu tiền.

Hãy tưởng tượng hình ảnh một người nông dân buổi sáng, mừng rỡ đếm số gà được thả ra khỏi chuồng, mà không thèm quan tâm xem đến tối, có bao nhiêu con gà trở về. Sự mừng vui dường như quá sớm thì phải. (Đăng ngày 10/10/09)

4. Dự thảo luật sửa đổi Luật thuế GTGT và thuế TNDN đang được Quốc hội xem xét. Nội dung sửa đổi chủ yếu liên quan đến việc giảm thuế cho DN cung cấp nhà ở xã hội (cho sinh viên, người nghèo, người có thu nhập thấp) với mức giảm bình quân từng sắc thuế là 50%.

Những ai đã từng quan tâm đến kinh tế học đều hiểu rằng, việc giảm thuế đối với những hàng hóa có cầu co giãn thấp hoặc không co giãn thường không có lợi gì cho người mua mà chủ yếu có lợi cho người bán. Ví dụ: lương thực, năng lượng, nhà ở, các dịch vụ  giáo dục và y tế. Vì vậy, cần có một chính sách trực tiếp hơn để tiền hỗ trợ đến tay người cần hỗ trợ, đồng thời phải đảm bảo kiểm soát được. Quốc hội lần này đã tỏ ra khá sáng suốt và bình tĩnh để hiểu rằng, ngay trong tình cảnh kinh tế suy giảm hiện nay, việc sửa đổi hai luật thuế trên không giúp ích gì. (Đăng ngày 28/10/09)

5. Tuần thứ 2 của tháng 11-2009, xã hội đã chứng kiến cơn hỗn loạn của giá vàng trong nước. Giới đầu cơ đã tỏ ra nghiệp dư khi đồng tâm hiệp lực đẩy giá vàng vượt xa giá vàng thế giới với niềm tin mù quáng là ngày mai, nó sẽ tăng hơn so với hôm nay.

Nói chung, từ lâu, vàng không còn giữ một vị trí quan trọng trong rổ hàng hóa để tính CPI. Cái gì hiếm thì quý, chứ  chưa chắc vì quý mà hiếm. Trong khi đó, cơ quan quản lý về vàng là NHNN tỏ ra chậm chạp trong việc đưa ra tuyên bố và giải pháp hữu hiệu. Có lẽ, từ người dân đến cơ quan quản lý nhà nước còn cần nhiều bài học trong nền kinh tế thị trường. Chỉ có điều, người dân phải mất tiền, nhiều tiền cho những bài học như vậy. (Đăng ngày 3/11/09)

6. Trong thời gian qua,NHNN đã thất bại trong việc đề nghị thay đổi quy định 476 BLDS về giới hạn lãi suất cho vay, nên dự thảo Luật NHNN lần này đã “lờ” đi, không quy định về lãi suất cơ bản. Tất nhiên việc này bị phát hiện rất nhanh. Có vị đại biểu quốc hội cho biết, NHNN đã từng đề nghị 4 lần lên UB Tư pháp Quốc hội, nghĩa là NHNN có vẻ là hết sức kiên nhẫn. Vị đại biểu này còn cho rằng, 12 năm qua (với dấu mốc là năm 1997), chúng ta đã sử dụng lãi suất cơ bản rất hiệu quả.

Thực ra, chúng ta chỉ có lãi suất cơ bản (thực ra là gần đúng với từ này thôi) trong giai đoạn từ 2002 đến trước khi có quyết định khống chế lãi suất cho vay vào đầu năm 2008. Vị đại biểu kia dường như không hiểu nhiều về khái niệm lãi suất cơ bản. Và với việc khống chế như hiện nay, những người gửi tiền, ngân hàng là những chủ thể bị thiệt nhiều nhất. Ngân hàng hiện nay, xem ra, có vẻ bị đối xử như đối với những kẻ chuyên cho vay nặng lãi. (Đăng ngày 10/11/09)

7. Hiện nay, dự thảo lần 1 của Luật thuế môi trường đang được lấy ý kiến rộng rãi. Thật mừng là đã đến lúc chúng ta nhận ra rằng, không thể và không nên phát triển kinh tế bằng mọi giá.

Tuy nhiên, dự thảo Luật thuế môi trường tỏ ra sơ sài và được chấp bút một cách cẩu thả về câu chữ. Dường như Ban soạn thảo không có sự phân biệt rõ ràng những hàng hóa nào gây hại cho môi trường và gây hại cho con người. Bên cạnh đó, dự thảo cũng không hề đề cập đến việc đánh thuế đối với chất thải và nguồn gây ô nhiễm mà chỉ tập trung vào một số loại hàng hóa có khả năng gây ô nhiễm. Điều đó cho thấy sự thiếu tự tin khi thực hiện chức năng quản lý môi trường của nhà nước. Cứ như dự thảo này, thì những doanh nghiệp như VEDAN chẳng mất một xu tiền thuế môi trường nào cả. (Đăng ngày 19/11/09)

8. Có vẻ như hiện nay, mô hình phát triển của Singapore đang được các nhà lãnh đạo từ cao cấp đến trung cấp của Việt Nam ngưỡng mộ và học hỏi. Đúng là đáng học hỏi thật, vì họ có chiến lược phát triển rõ ràng, đội ngũ công chức trong sạch, và người dân chấp pháp nghiêm cẩn.

Nhưng chúng ta cũng cần hiểu rằng, Singapore là một quốc đảo nhỏ, với quy mô dân số ít và tương đối đồng đều về các giá trị lịch sử. Rõ ràng, so sánh các tiêu chí đó, thì việc học tập mô hình của họ cũng cần phải tính đến những đặc thù của Việt Nam chúng ta. Để chắc chắn rằng, chúng ta không mất nhiều học phí và thời gian cho những bài học không sát thực tế. Chúng ta cần hiểu cách Singapore phát triển, chứ không cần và không thể phát triển để trở thành một Singapore. (Đăng ngày 28/11/09 )

9. Những năm gần đây, các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài đã thu hút nhiều sự  quan tâm từ  dư  luận. Từ việc Sony rút ra khỏi Việt Nam, các  liên danh sản xuất và khống chế thị trường, đến việc Vedan xả thải làm hỏng sông Thị Vải và phải bồi thường hàng trăm tỷ đồng, đã cho thấy lý do các nhà đầu tư nước ngoài đến Việt Nam chẳng phải vì đây là môi trường đầu tư hấp dẫn, như  chính họ nói ra và chúng ta thường tán tụng lẫn nhau.

Đã đến lúc chúng ta cần nhận ra rằng, nhà đầu tư nước ngoài đến Việt Nam vì lợi ích của họ đầu tiên, chứ  không phải vì lợi ích của chúng ta. Có lẽ, nhiều nguyên nhân hấp dẫn họ đến Việt Nam nằm ngoài những nỗ lực chính sách của nhà nước Việt Nam. Đó là những bài học mà chúng ta phải trả giá khá nhiều mới học được trong quá trình hội nhập kinh tế quốc tế. (Đăng ngày 3/12/2009)

10. Trong những năm qua, không ít lần người dân cảm thấy bất ngờ khi cơ quan nhà nước tuyên bố một đằng, nhưng ngay sau đó lại quyết định một nẻo. Ví dụ: tăng hay không tăng giá xăng, giữ hay không giữ tỷ giá ngoại tệ… Có lẽ, những cơ quan này muốn trấn an dư luận, để đảm bảo không có kẻ trục lợi bởi những tin đồn, mà hầu hết đều trở thành sự thật.

Nhưng rõ ràng, với cách làm như vậy, thì niềm tin của công chúng vào cơ quan nhà nước sẽ càng giảm sút. Về lâu dài, những tuyên bố như vậy sẽ chẳng có tác dụng gì, hoặc nguy hiểm hơn là phản tác dụng. Đường đi dẫn đến minh bạch chính sách xem ra còn rất dài. (Đăng ngày 7/12/2009)

11. Vụ ầm ĩ về việc lãnh đạo Tổng Công ty đầu tư và kinh doanh vốn nhà nước (SCIC) được hưởng mức lương cao ngất trong khi SCIC làm ăn thua lỗ triền miên với cung cách quản lý quan liêu và cẩu thả đã cho thấy nhiều vấn đề, cả về năng lực và đạo đức, nếu so sánh với nhiều CEO nước ngoài làm việc với mức lương 1 USD/năm trong giai đoạn khủng hoảng kinh tế vừa qua.

Mục tiêu của nhà nước khi thành lập ra SCIC là nhằm tách chức năng kinh doanh ra khỏi chức năng quản lý nhà nước của các cơ quan chủ quản. Nhưng ngạc nhiên thay, nhiều vị đang đương chức là Bộ trưởng, Thứ trưởng lại đồng thời là thành viên Hội đồng quản trị của SCIC với mức thu nhập, chắc hẳn gấp nhiều lần mức lương “danh nghĩa” chính thức của hàm Bộ trưởng, Thứ trưởng. Vậy, đâu là sự tách bạch giữa hoạt động kinh doanh và hoạt động quản lý? Một ngày chỉ có 24 giờ, xem ra, làm Bộ trưởng hoặc làm Thành viên HĐQT của SCIC không hề khó chút nào!!! (Đăng ngày 16/12/2009)

12. Câu chuyện về việc Liên hiệp đường sắt VN, dưới danh nghĩa Bộ GTVT đệ trình Quốc hội xem xét dự án đường sắt cao tốc với tổng kinh phí (ước tính – vì chưa có dự án cụ thể) trên 50 tỷ đô la đã dấy lên cuộc tranh luận, từ giới chính sách, nhà quản lý đến hạng thường dân uống trà đá vỉa hè.

Ai cũng biết đây là một số tiền quá lớn, cho một dự án quá lớn, nên sự cẩn trọng là cần thiết, giống như nhà nghèo muốn mua quần áo mới vậy.

Quần áo mới, suy cho cùng cũng chỉ dành cho vài ngày đi chơi, mà ích lợi chẳng qua là khoe mẽ, trong khi miếng ăn còn lúc đói lúc no. Ngành đường sắt nên tập trung cải tạo hệ thống đường hiện có, làm từng đoạn một, cẩn thận và chỉn chu, để tốc độ tàu hỏa đạt 120 km/h, đã là tốt lắm rồi. Vì nếu tàu cao tốc nhanh hơn, nhưng đắt hơn, thì phân khúc thị trường này sẽ dành cho hàng không, chứ không phải đường sắt.

Quốc hội chắc sẽ tỏ ra sáng suốt và tiết kiệm, để dừng cái cuộc phiêu lưu kế hoạch này lại, để không tiếp sức cho câu chuyện kế hoạch đang làm đảo lộn nhiều mặt xã hội, từ nhà đất, chứng khoán, đến an toàn giao thông…

Bộ GTVT nói chỉ mong QH cho cái chủ trương, nhưng nghị quyết của QH đâu phải trò đùa, khác nào thượng phương bảo kiếm, tiền trảm hậu tấu, sau này nếu có ai trái ý thì họ chắc sẽ đem QH ra dọa, nói là đã có chủ trương rồi, thì số tiền lớn ấy, người dân sẽ phải trả qua thuế rất nhiều. Một lần nữa, chuyện công hay tư chắc cần phải làm rõ ở đây! (Tháng 6/2010)

13. Vinashin phá sản giống như sự sụp đổ của một tượng đài hùng vỹ trong mô hình thành công của các doanh nghiệp nhà nước chuyển đổi.

Từ SCIC đến Vinashin là kết cục tất yếu của sự phồng quá cỡ của quả bong bóng, được hà hơi bằng uy tín nhân danh nhà nước và những quyết định thiếu “tầm” của người điều hành.

Đầu tư  sai lầm, dàn trải, ảo tưởng về sức mạnh quy mô và khả năng huy động vốn quá dễ dàng qua nhiều kênh là những nguyên nhân cơ bản dẫn đến kết cục này. Nhưng công bằng mà nói, cuộc khủng hoảng tài chính vừa qua cũng có vai trò đáng kể khi Vinashin không còn nhiều đơn đặt hàng như trước đây

Việc Vinashin sụp đổ không còn là câu chuyện của riêng nó nữa, mà là đời sống của hàng vạn gia đình công nhân, những người trực tiếp chịu hậu quả nặng nề từ quá trình tái cơ cấu như mất việc làm hoặc suy giảm thu nhập.

Với hơn 80 ngàn tỷ đổng tiền vay nợ, mà không ít trong số đó là từ các ngân hàng, Vinashin chắc chắn sẽ là nguyên nhân trực tiếp làm cho hệ thống ngân hàng gặp khó khăn trong thời gian tới. (Đăng tháng 7/2010)

14. Câu chuyện Hà Nội dựng 5 cổng chào đã đi đến hồi kết. Những người ăn dè tiêu sẻn cảm thấy rất vui, và chắc những cổ đông của một số công ty sẵn sàng “tặng không” mấy cổng chào cho Hà Nội chắc vui hơn.

Chuyện chẳng có gì nếu không nhìn thấy cảnh đồng bào miền Trung đang khốn khó, chạy ăn từng bữa, kiếm nước từng giọt trong cơn hạn hán lịch sử.

Chuyện chẳng có gì nếu không thấy cái dự thảo Luật Thủ đô, mặc cho giới chuyên gia phê bình gay gắt, giới bình dân bình phẩm chua chát, vẫn dùi gắng đưa ra cho Hà Nội những đặc quyền, đặc lợi.

Thủ đô không phải của riêng Hà Nội, mà Hà Nội là thủ đô của cả nước. Sự thật hiển nhiên này dường như có quá nhiều vị nọ, vị kia không hiểu.

Thủ đô như là người anh cả trong gia đình. Đâu rồi câu thành ngữ “làm anh ăn thèm vác nặng”? Nếu Hà Nội nhiều tiền, sao không giúp đỡ miền Trung bây giờ, lại phải đi dựng cổng chào? Hãy là Thủ đô theo đúng nghĩa, để các em bé miền Trung vẫn giữ mãi ước mơ ra thăm Hà Nội. (Đăng tháng 8/2010)

———————————————————————————————————————————————————

BÌNH LUẬN SỐ 1-2013

Ông Hồ Trí Hùng – Phó Vụ trưởng Vụ tổ chức cán bộ, Bộ VHTT-DL, người được cho là tác giả của các quy định trong Nghị định 105/2012/ NĐ-CP về tổ chức lễ tang cán bộ, công chức, viên chức đã có những phát biểu về việc tại sao lại có quy định cấm lắp cửa kính trên quan tài, hay lễ tang chỉ được sử dụng 7 vòng hoa…

Dư luận đã bình…loạn nhiều rồi, luattaichinh không có ý định thêm…dầu vào lửa.
Xem thêm trên Báo Tiền phong online: http://www.tienphong.vn/xa-hoi/609990/Tac-gia-quy-dinh-cam-dung-cua-kinh-quan-tai-len-tieng.html

Xuyên suốt những câu trả lời, ông Hùng luôn nhắc đi nhắc lại là Nghị định 105 là để tuyên truyền, vận động, nhắc nhở người dân. Riêng ý tưởng này đã làm kinh ngạc những ai học luật một cách bài bản.

Không hiểu ông Hùng hiểu về khoa học pháp lý đến đâu, nhưng với những sinh viên năm thứ nhất ngành luật đã được học rằng: cho dù quy phạm pháp luật là do khế ước của toàn xã hội hay do giai cấp thống trị đặt ra chăng nữa, thì nó xuất hiện là để công dân nghiêm chỉnh thực hiện, và nếu không tuân theo thì phải chịu chế tài. Ai cũng hiểu (nên dư luận mới bức xúc vì buộc phải thực hiện), chỉ…ông Hùng không hiểu.

Trách nhiệm của luật pháp không phải để tuyên truyền cho những người thực thi, mà chính những người thực thi phải tuyên truyền luật pháp. (Đăng tháng 2/2013)

Advertisements